Phương Bạch Kính giống như trở lại Hoắc Thác quốc, đêm tối khiến gã trở nên đáng sợ hơn, nhưng người mà gã đối mặt lần này khác với người từng đối mặt ở Hoắc Thác quốc, đối thủ của gã là tinh nhuệ Hắc Vũ quốc, đệ tử của Kiếm Môn, hồng bào thần quan của Thanh Nha. Ước chừng hai canh giờ Phương Bạch Kính không dừng lại, không ngừng tập sát ám tiêu và tuần tra bên ngoài doanh địa của người Hắc Vũ, trong đó thậm chí bao gồm cả bốn đệ tử đời hai của Kiếm Môn. Bốn người liên thủ cũng không thể đỡ nổi kiếm của Phương Bạch Kính, chỉ là Phương Bạch Kính cũng đã bị thương. Vết thương trên bụng gã vốn đã không nhẹ, lúc giết bốn đệ tử đời hai Kiếm Môn lại bị một kiếm chém lên bả vai, kiếm của đệ tử Kiếm Môn quá lớn quá nặng, cho dù bị cứa một nhát thì vết thương cũng sẽ không nhỏ. Thực lực của những đệ tử đời hai Kiếm Môn này cũng không tầm thường, Phương Bạch Kính có thể chém liền bốn người không phải bọn họ quá yếu, mà là Phương Bạch Kính quá mạnh. Trong bóng tối. Mượn ánh trăng yếu ớt Phương Bạch Kính nhìn những thứ mình vừa mới lấy từ trên người bốn đệ tử Kiếm Môn, có tận mấy cái lọ, sau khi mở ra ngửi ngửi, nhưng vẫn không nhận ra được loại nào là thuốc trị thương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương