Viên Vọng nằm trên mặt đất, nhìn Phương Bạch Kính cũng nằm trên mặt đất ở cách đó không xa: “Thiên bạn đại nhân, trước kia luôn không dám nói huynh đệ với ngài, bây giờ thì dám rồi. Người khác có ca ca còn ta không có, cho nên cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà nghĩ, nếu như ta có ca ca, hẳn sẽ là dáng vẻ của ngài.” Sau khi nói xong câu đó Viên Vọng chậm rãi nhắm hai mắt lại. Gã ta không có chết không nhắm mắt, bởi vì gã ta đã cứu người mà mình quan tâm. Lúc ban ngày, Phương Bạch Kính đã kéo gã ta ra khỏi Quỷ Môn Quan, buổi tối này, thời gian mới trôi qua bao lâu? Gã ta đã đưa mình vào Quỷ Môn Quan, giơ tay đẩy Phương Bạch Kính ra ngoài. “Thiên bạn đại nhân!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương