Đêm tối lại tăng thêm một lớp màu sắc tự vệ cho cẩm y màu đen của phủ Đình Úy, Phương Bạch Kính là một con cá, khi màn đêm buông xuống, gã cũng từ đất liền trở về trong nước. Thật ra cả phủ Đình Úy cũng không có nhiều người hiểu rõ Phương Bạch Kính, không chỉ là Phương Bạch Kính của hiện tại mà bao gồm cả Phương Bạch Kính của quá khứ. Cả phủ Đình Úy chỉ có đô đình úy Hàn Hoán Chi và vị phó đô đình úy thần long thấy đầu không thấy đuôi kia biết lai lịch của Phương Bạch Kính, nhưng hai người đều tuyệt đối không mở miệng nhắc tới. Tất cả các đình úy đều biết sau khi Phương đại nhân đến liền trực tiếp làm thiên bạn, hơn nữa cấp bậc cũng cao hơn so với các thiên bạn khác. Mới đầu còn có người không phục, nhưng sau đó khi cảm nhận được sự đáng sợ của Phương Bạch Kính thì đều nuốt hết tất cả sự không phục này vào trong. Thật ra không chỉ là phủ Đình Úy, cho dù là trong cả triều đình Đại Ninh cũng không có nhiều người biết lai lịch của Phương Bạch Kính. Trong thành Trường An, chỉ có bốn người. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương