Viên Vọng ngã nhào xuống đất, quay đầu lại liếc nhìn người Hắc Vũ mặc một bộ hồng bào ở phía sau đã sắp đuổi đến gần, lập tức bò dậy đi theo hướng của Phương Bạch Kính. Võ nghệ của gã ta tất nhiên so với không được Phương Bạch Kính, nếu không thì cũng sẽ không bị Thông Long Bách bức ép đến mức chật vật như vậy, nhưng về tốc độ bỏ chạy thì gã ta chưa chắc đã thua bất cứ người nào, nếu không thì Thông Long Bách làm sao lại không đuổi kịp gã. Phương Bạch Kính quay đầu lại liếc nhìn, vung tay quăng dây xích ra, Viên Vọng lập tức túm lấy dây xích bay vọt lên, chỉ vừa mới bay lên thì một cú đấm của hồng bào thần quan Thiển Phi Luân đã đến. Một quyền này đánh hụt vào khoảng không, chỉ cách lưng Viên Vọng không đến một xích. Nhưng sức mạnh bạo phát ra từ cú đấm này lại thổi y phục sau lưng Viên Vọng cũng dính sát vào người, chỗ bị nắm đấm hướng tới có cảm giác da thịt đau nhức từng đợt. “Thế nào rồi?” Phương Bạch Kính hô một tiếng. Viên Vọng lớn tiếng trả lời một câu: “Ngực bị thương, lúc chạy đã xé áo buộc lại rồi, vấn đề không lớn.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương