Viên Vọng tựa vào thân cây khàn giọng hô một tiếng: “Bách bạn đại nhân, lên đường bình an!”

Gã ta mắt đỏ ngầu từ phía sau thân cây đi ra, hai mũi tên lông vũ gần như là bay sát qua mặt gã ta, gã ta giơ liên nỏ lên liên tục bắn về phía Quách Điệp, lúc nhấn chốt bắn môi cũng bị gã ta cắn đến bật máu.

Trơ mắt nhìn bách bạn ngã dưới liên nỏ của mình, trong mắt Viên Vọng dường như cũng sắp rỏ máu ra ngoài.

Bị bắn trúng mấy mũi tên liền, Quách Điệp gục xuống trên người Hách Dạ, ngẩng đầu lên, bách bạn phủ Đình Úy Đại Ninh máu me khắp mặt nhìn vào mắt Hách Dạ mà nói: “Lúc nãy ngươi nói người Ninh có dũng khí ngu muội, cũng cósự kiêu ngạo khó có thể hiểu được, ngươi nói đúng.”

Hắn ta lật người ngã xuống mặt đất, mặt ngửa lên trời.