Trong bụi cây, Viên Vọng chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn ra xa xuyên qua chạc cây trước mặt, đã có thể nhìn thấy doanh địa của người Hắc Vũ, đối phương dường như căn bản cũng không có kiêng kị gì, cắm trại nghỉ ngơi trên bãi đất trống lớn nhất kia, mà cái chết của một ngân bào thiên phu trưởng trước đó hình như đối với bọn họ mà nói cũng hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Trên đầu Viên Vọng buộc một vài nhánh cây nhỏ, nấp ở trong bụi cây nếu không có động tác lớn thì khó có thể bị phát hiện.

Gã ta hít sâu một hơi chậm rãi thở ra, tự nói với mình không có gì đáng sợ cả.

Đô đình úy đại nhân đã từng nói, luận võ nghệ và khả năng gã ta hoàn toàn có thể làm bách bạn, chỉ là tuổi tác còn nhỏ, vẫn phải rèn luyện thêm. Đô đình úy đại nhân còn từng nói, nếu sau này kinh nghiệm phong phú, tâm tính trầm ổn, gã ta có thể làm thiên bạn.

Tuy rằng trong này có ý tứ cổ vũ nhưng võ nghệ của Viên Vọng quả thật không tệ, phụ thân gã ta chính là bách bạn phủ Đình Úy, ký thác kỳ vọng cực lớn đối với gã ta, hồi nhỏ chính vì gã ta bị phụ thân bức ép hơi quá mức cho nên mâu thuẫn vào phủ Đình Úy, thậm chí còn muốn bỏ nhà ra đi, sau này khi đã trở thành một đình úy thật sự gã ta mới hiểu được, tại sao phụ thân lại để ý bộ cẩm y màu đen này như vậy.