Bách bạn phủ Đình Úy Quách Điệp cùng với mấy người áp thấp người ở trong bụi cây nhìn ra bên ngoài, mấy tên thám báo Hắc Vũ quốc trước đó vừa mới chạm mặt đã lập tức lui đi dường như cũng không đi xa, hẳn là cũng ở một chỗ khuất nào đó quan sát bên này. Quách Điệp áp tay xuống, toàn bộ thủ hạ đều ngồi xổm xuống. Mấy người nín thở, thân thể không nhúc nhích ngồi xổm ở đó giống như hóa đá. Trong không trung có một tiếng ưng kêu, cực kỳ to rõ, âm thanh truyền đi rất xa vang vọng trong núi, nhưng tầm nhìn của Quách Điệp từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm vào trong bụi cỏ phía đối diện, ngay một khắc khi tiếng chim ưng vang lên, trong bụi cỏ đối diện thoáng có lay động. Trong núi có gió, theo lý mà nói lay động rất nhỏ như vậy cũng không thể chứng tỏ cái gì, nhưng phương hướng bãi cỏ này lay động không cùng phương hướng gió thổi nghiêng bụi cỏ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương