Trên xe ngựa về nhà, Trà gia và Thẩm Lãnh đều rơi vào trầm mặc, một khắc này thấy Trà gia sắp sửa nói mọi chuyện ra, cũng không biết tại sao trong đầu lại xuất hiện khuôn mặt của Thẩm tiên sinh, và ánh mắt của Thẩm tiên sinh lúc dặn dò nàng, Trà gia sắp nói ra lại nuốt trở vào. Nếu chỉ là tốt cho Thẩm Lãnh, Trà gia sẽ không nhịn được. Nhưng đó không chỉ là tốt cho Lãnh Tử, còn vì bệ hạ, cũng vì bản thân Thẩm tiên sinh. Thẩm tiên sinh từng nói với Trà gia, khi chuyện này chưa được xác định thì đừng nói cho Thẩm Lãnh biết, không chỉ là lo lắng trong lúc nhất thời Thẩm Lãnh khó có thể chấp nhận được, càng lo lắng hơn một khi chuyện xảy ra sai sót, Thẩm Lãnh không phải đứa trẻ năm đó, hoặc là năm đó có ẩn tình khác, việc này Thẩm tiên sinh làm sao ăn nói với bệ hạ, làm sao ăn nói với Thẩm Lãnh? Chẳng lẽ đến lúc đó còn phải nói với Thẩm Lãnh, những gì nói với ngươi lúc trước đều là giả, ngươi không phải con trai của hoàng đế, ta cũng không biết ngươi là con trai của ai. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương