Cái khuy đầu hổ bạch ngọc này quả thật là đồ năm đó Tây Vực tiến cống, còn phải truy ngược về năm đó có một quốc vương của tiểu quốc Tây Vực chạy đến thành Trường An Đại Ninh kể khổ, nói ba tiểu quốc Tây Vực khác liên hợp lại ức hiếp ông ta, khuy đầu hổ bạch ngọc này chính là thứ lần đó mang đến, lúc ấy khi dâng cho Ninh đế nói là bên trong có càn khôn. Đối với món đồ chơi nhỏ này, Ninh đế không thèm quan tâm. Sau này phụ thân của đương kim bệ hạ Lý Thừa Đường phái nội thị đến nội khố cung Vị Ương tìm một món đồ thích hợp tặng cho con trai sắp đi bắc cương xuất chinh, thứ này đã đến tay Lý Thừa Đường, vẫn luôn đeo trên đai lưng áo giáp của Lý Thừa Đường, nhìn cũng uy phong. Sau này sau khi Lý Thừa Đường đăng cơ xưng đế mới biết bên trong vật nhỏ này thật sự có càn khôn. Nhưng mà vật nhỏ này cũng đã qua tay hai lần, qua Trân phi đưa cho Trà gia, Trà gia lại cho Thẩm Lãnh, nhưng không ai nói với Trà gia, cũng không có ai nói với Thẩm Lãnh, khuy đầu hổ bạch ngọc thật ra rất tinh xảo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương