Thẩm Lãnh biết chuyện này tất nhiên sẽ gây nên sóng to gió lớn, tuy rằng không rõ tiểu cô nương hậu tộc kia là ai, nhưng hậu tộc dù sao cũng là hậu tộc, hoàng hậu dù không đắc thế đến mấy thì cũng là hoàng hậu, huống hồ còn có thái tử ở đó. Nếu Lý Trường Trạch vẫn không phải thái tử mà chỉ là hoàng tử, cho dù là hoàng trưởng tử, hậu tộc xảy ra chuyện gì tất nhiên gã cũng không quá tiện ra mặt, nhưng hôm nay đã quý vi thái tử, trữ quân của đất nước, hoàng đế bệ hạ Đại Ninh trong tương lai, ở Đại Ninh phân lượng của thái tử tất nhiên chỉ đứng sau hoàng đế. Nhưng Thẩm Lãnh cũng không để ý, cũng giống như suy nghĩ của Mạnh Trường An ở Bạch Sơn Quan cưới Nguyệt Châu Minh Đài lúc bái lễ thì Bùi Đình Sơn đẩy cửa vào, cùng lắm thì không làm tướng quân nữa. Thẩm Lãnh và Mạnh Trường An, đều không phải người làm quan điển hình. Trà gia không ra tay thì hắn cũng sẽ ra tay, mặc dù đó là một nữ hài tử nhưng Thẩm Lãnh không ngại dùng vỏ dao săn nhỏ của mình chà sát trên mặt ả. Không ngoài dự liệu, vụ án này tất nhiên đã rơi vào tay Hàn Hoán Chi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương