Bách tính bình thường kết hôn, trong ngày cưới có một cách nói là huyện lệnh cũng không lớn bằng tân lang, phương bắc có một tục lệ, cho dù đội ngũ nghênh thân gặp huyện lệnh đại nhân từ phía trước mặt đi đến cũng không cần nhường đường, phải là huyện lệnh đại nhân chủ động tránh ra mới được.

Đó là bởi vì trong muôn vàn chuyện, chuyện thành thân là vui nhất, những việc khác đều đứng sau.

Hai cặp tình nhân vừa mới rời khỏi tiệm son phấn, đồ đã chọn xong còn chưa kịp thu lại, Trà gia nhìn hai cặp phu thê Hàn đại nhân, Diệp đại nhân đều hài lòng với những món đồ mình lựa chọn tỉ mỉ, bản thân nàng cũng vui vẻ.

Bảo người giúp việc trong tiệm dọn đồ, để vào hộp rồi đưa sang, Trà gia trở lại hậu viện luyện công.

Viện tử phía sau tiệm son phấn không quá lớn nhưng sạch sẽ ngăn nắp, trong viện có một cây liễu rất lớn, vào mùa hạ có thể che khuất cả viện tử, lúc này rét đậm, càng cây xum xuê rủ xuống, trên cành treo rất nhiều vòng sắt nhỏ, chỉ lớn hơn thân kiếm một chút xíu mà thôi. Tuy rằng đã lâu chưa từng động võ với người khác, nhưng công phu của Trà gia chưa bao giờ lơi lỏng, chỉ cần có thời gian là nàng sẽ luyện kiếm.