Lúc ăn cơm, lão viện trưởng dùng một miếng đậu hũ sốt tương nhắm với ngụm rượu cuối cùng, chép miệng một cái, rất thỏa mãn. Yêu cầu của người già đối với đậu hũ đã không chỉ là mềm mịn, còn muốn đủ mùi vị, đậu hũ trắng trong lẩu tất nhiên hấp dẫn, nhưng đậu hũ kết hợp với đậu tương xào qua dầu cùng thịt thái hạt lựu, hầm nhỏ lửa trong thời gian hai nén nhang, mùi vị đó có thể làm cho đậu hũ thăng hoa đến một tầm cao khác. “Đại Ninh quá lớn, cho nên người mệt nhất là bệ hạ.” Lão viện trưởng tiếp tục nói về chuyện giáo dục vẫn luôn nói từ lúc nãy: “Không những phải suy nghĩ về hiện tại, suy nghĩ về sau này, ngay cả quá khứ cũng phải suy nghĩ đến, nếu làm hoàng đế như hoàng đế vong quốc Lâm Việt Dương Ngọc, cả ngày khoe khoang thi từ ca phú, mang danh tiếng một thi từ đại gia gì đó, nhưng nước mất rồi, hắn xứng là một hoàng đế? Nếu không phải bệ hạ mến nét chữ của hắn giữ hắn lại chép sách, người hại nước hại dân như vậy đã nên xử tử sớm rồi.” Hại nước hại dân. Thẩm Lãnh ghi nhớ bốn chữ này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương