Bốn người ngồi ở trong phòng nhất thời trầm mặc, dường như ai cũng không biết nên nói gì tiếp, cho đến khi khoảng chừng một nén nhang trôi qua, Hàn Hoán Chi và Diệp Lưu Vân vẫn không nhịn được thỉnh thoảng liếc mắt nhìn ra phía cửa, cứ như bệ hạ một giây tiếp theo sẽ từ ngoài cửa đi vào, nhìn bọn họ nói, các khanh tưởng là giấu giếm được trẫm? Bọn họ vốn nên hiểu, đó là bệ hạ, đăng cơ hai mươi năm nay, ai còn chưa từng cảm nhận nỗi sợ bị bệ hạ chi phối? “Ta về đây.” Hàn Hoán Chi đứng lên, nắm chặt y phục trên người, rõ ràng độ ấm trong phòng cũng không thấp, nhưng ông ta lại thật giống như bị gió tuyết thổi qua vậy, nhìn có vẻ rất lạnh. “Ta cũng về đây.” Diệp Lưu Vân đứng lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương