Mạnh Trường An bị thương trở lại Bạch Sơn Quan, trước tiên đến chỗ y quan muốn xem thử các huynh đệ bị thương đã đều được chữa trị hay chưa, vẫn còn xa cách đã nhìn thấy hai tiểu cô nương kia bận trước bận sau, trên người hai người đều là vết máu, rõ ràng là người sợ máu nhất, nhưng lại tựa như đã quên đi nỗi sợ.

Mạnh Trường An liền đứng ở đó nhìn như vậy, cũng không biết mình đã suy nghĩ những gì, cũng có lẽ là chẳng nghĩ gì cả, chỉ là muốn đứng ở đây nhìn.

Có thể là bởi vì nguyên nhân từ bản thân, trước giờ gã luôn cảm thấy cô độc, mà khi gã đi tây cương nghênh thân trở về, lúc nhìn thấy Nguyệt Châu Minh Đài một lần nữa ở trong thành Trường An, gã đã nhìn thấy sự cô độc giống y hệt trong mắt nàng.

“Bị thương rồi?”

Cuối cùng cũng nhìn thấy Mạnh Trường An, Nguyệt Châu Minh Đài chạy vội đến, bằng tốc độ nhanh nhất của nàng.