Ngày thứ sáu rồi. Quân đội Bột Hải tụ tập ở bên ngoài Trấn Đông Quan quy mô đã vượt quá mười vạn, nhưng đối với quân Ninh ở trên tường thành mà nói đó cũng không phải điều bất ngờ gì, trước khi chiếm thành quan, Mạnh Trường An đã dự liệu được người Bột Hải sẽ điên cuồng vồ ngược lại, mỗi một binh lính quân Ninh cũng đều đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón người Bột Hải vồ ngược lại. Tướng sĩ biên quan, trước giờ đều không phải chỉ bảo vệ tốt đất đai dưới chân đã được tính là tận chức tận trách, biên quân, giữ gìn đất đai, cũng mở rộng biên cương. Dù cho chỉ là mở rộng quốc thổ ra phía ngoài một bước, đó cũng là vinh quang của quân nhân. Tặc binh bên ngoài ùn ùn kéo đến, trận chiến có vẻ rất lớn, hơn nữa quả thật rất khó khăn, cũng rất hung tàn, nhưng từ đầu đến cuối quân Ninh đều không hề có xu hướng suy tàn, tuy rằng binh lực của bọn họ phải phân tán ở trong hai tòa thành quan, nhưng co rụt lại trước nay đêu không phải tính cách của người Ninh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương