Hai tiểu cô nương mặc áo bông quần bông màu sắc rực rỡ, trở thành một cảnh đặc biệt trong yếu trại Bạch Sơn Quan, tuy rằng hai người họ cũng không thường xuyên ra ngoài, nhiều nhất cũng chính là đến phủ tướng quân Bạch Sơn Quan, khi Mạnh Trường An không ở thành quan thì ngay cả cửa bọn họ cũng sẽ không bước ra, nhưng không thể nghi ngờ, sự tồn tại của hai người họ, cũng làm cho các tướng sĩ biên quan cảm nhận được một tia không khí nhân gian.

Giết chóc là chuyện nhân gian, nhưng giết chóc không khí nhân gian.

Trước khi hai người bọn họ đến, Bạch Sơn Quan này là màu xám.

Các binh sĩ nghe nói đó là gia quyến của Mạnh tướng quân, cho nên cực kỳ kính trọng đối với hai người bọn họ, điều này làm cho Tịnh Hồ cảm nhận được cảm giác ở nhà mà công chúa điện hạ nói.

Tịnh Hồ nói chuyện với thân binh canh giữ ở bên ngoài tiểu viện, nghe nói hôm qua tướng quân đã trở về phủ nên vui vẻ chạy về nói cho Nguyệt Châu Minh Đài biết tin tức này. Nguyệt Châu Minh Đài nghĩ cũng nên đi lấy y phục ở chỗ Mạnh tướng quân một chút, tuy rằng ngày khác thường gã có thân binh hỗ trợ giặt đồ, nhưng thân binh tay chân vụng về đâu giặt sạch được.