Điều kiện ở Bạch Sơn Quan quả thật hơi quá cực khổ, trong thành quan không có bách tính, cũng không có cửa tiệm, tất cả vật tư cần thiết đều là triều đình phân phát, mấy thứ thịt cá rau củ này mỗi ngày đều sẽ có xe đưa vào, thành cách Bạch Sơn Quan gần nhất gọi Lầu Thành, cũng cách hơn một trăm dặm, huống hồ Lầu Thành cũng không phải đại thành gì, chỉ là bởi vì kho lương của biên trại đông bắc ở đây cho nên có vẻ quan trọng một chút.

Thị nữ Tịnh Hồ giặt một lúc hết đống y phục đã thay trên đường đi, dọc đường đi phong trần mệt mỏi, hộ vệ đều là nam nhân, tuy là thủ hạ đắc lực được tướng quân Thẩm Lãnh ủy thác Lâm Lạc Vũ chọn ra, nhưng dù sao cũng có nhiều điều không tiện, phương bắc này thời tiết rét lạnh, y phục giặt rồi đừng nói một ngày có thể khô, treo lên cũng đông cứng thành áo băng, may mà y phục mang theo cũng khá nhiều, tiết kiệm một chút, trên đường đi cũng đủ để thay.

Trong tiểu viện đơn độc treo đầy y phục, Tịnh Hồ ngồi trên ghế xoa xoa bàn tay nhỏ đỏ bừng vì lạnh cóng của mình, cảm thấy có chút ủy khuất.

Từ khi nàng ta vào cung đã đi theo bên cạnh công chúa điện hạ, lúc ở Thổ Phiên quốc chưa từng chịu khổ? Sau khi đến Đại Ninh, tất cả khổ cực vốn không nên trải qua đều trải qua một lần, cũng may... Nơi này tuy lạnh giá, nhưng tim công chúa lại ấm.

Buổi sáng phó tướng Bạch Sơn Quan Dương Thất Bảo đã dẫn thân binh đến, chung quanh tiểu viện này đều đã sắp xếp hộ vệ, dù sao đây cũng là biên thuỳ, có trời biết sẽ phát sinh bất ngờ gì.