Lầu của Hồng Tụ Chiêu đều là màu đỏ, so với trong cung treo đèn lồng đỏ còn đẹp hơn, đây vốn đã không phải là nơi hàn khí bức người gì, nhà lầu khắp hai bờ sông Tiểu Hoài gần như đều trang trí rất đẹp, vùng này có phong cảnh khác với trong thành Trường An, thành Trường An vuông vức chỉnh tề, tường thành cao lớn chính là tượng trưng của sự uy nghiêm, mà nơi này thì lại là ôn nhu hương trong hàn khí bức người. Hoàng đế ngồi ở thủ vị phòng khách, Vân Hồng Tụ đứng ở bên cạnh ông ta. Phác Thành Vạn có mấy vết thương trên người bị áp giải vào, trong ánh mắt đã không còn vẻ dũng nghị, trong lòng nghĩ điều duy nhất còn đáng để mừng là nơi này cách Bột Hải quốc thật sự quá xa một chút, hoàng đế của Đại Ninh cường đại đến mấy cũng không đến mức có thể làm gì người nhà hắn ta ở Bột Hải quốc. Một khắc khi hắn ta nhìn thấy hoàng đế, đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ, người như vậy mới là hoàng đế Đại Ninh, tuy là lần đầu tiên gặp, tuy rằng cũng không xác định hoàng đế nên là dáng vẻ gì, nhưng hoàng đế ngồi ở đó làm cho hắn ta cảm thấy nếu nhìn hoàng đế không như vậy thì không đúng. “Trẫm vốn tưởng rằng, thủ đoạn cuối cùng nên điên cuồng một chút mới đúng, hóa ra cũng thảm hại như thế.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương