Trên đường trở về thành Trường An, Thẩm Lãnh xác định một chuyện... Gã Nhị Bản đạo nhân này còn gây cười hơn cả Trần Nhiễm, tập hợp Thu Thực đạo nhân cùng với ba vị đạo nhân Thu Thực môn hạ đệ tử Thanh Vân, Thanh Lâm Thanh Quả thành nhóm hài gây cười, còn học được chút mặt dày của Thẩm tiên sinh nữa.

Các loại đạo pháp tự nhiên thì không biết, dù sao ở phương diện da mặt này tuyệt đối đã vượt qua sư phụ Thanh Quả của gã, cũng đã vượt qua sư gia gia Thu Thực, đương nhiên, nhất mạch đạo quán này người mặt dày nhất chính là Thẩm tiên sinh, mà Thẩm Lãnh là đệ tử thân truyền của Thẩm tiên sinh.

Cho nên tính ra, Nhị Bản đạo nhân vẫn là sư huynh của Thẩm Lãnh, dù sao gã cũng nhập môn sớm hơn Thẩm Lãnh.

Đường xá xa xôi, bầu không khí trong đội ngũ đông đảo di chuyển không tốt, dù sao cũng không phải tù nhân ai oán đáng thương thì là binh giáp vẻ mặt trang nghiêm, vẫn là những người trong mấy chiếc xe ngựa ở phía sau nhìn có vẻ tự tại khoái hoạt.

“Tiểu sư đệ à.”