Khi Thẩm Lãnh bọn họ rời khỏi trấn Phù Vân đến thành Tương Ninh thì nhận được một tin tức, Hàn Hoán Chi đại nhân không chờ bọn họ, mà là sáng sớm hôm nay đã xuất thành về Trường An, để lại đại đội nhân mã cho Thẩm Lãnh, tự đánh xe, trên xe có một cô nương xinh đẹp thắt bím tóc đầy đầu, đi thẳng hướng bắc. Thẩm Lãnh nghĩ nghĩ, chỉ có đại ai cân đẹp như tiên nữ trong truyền thuyết ở thảo nguyên kia mới có thể khiến Hàn Hoán Chi như vậy, vì thế mặt lộ ra nụ cười giống như cha già. Cổ Lạc và Cảnh San dẫn đội, áp tải rất nhiều phạm nhân, cùng sự phối hợp của chiến binh Ất Tử doanh trở về thành Trường An, Thẩm Lãnh bọn họ thuê vài chiếc xe ngựa, theo đội về kinh. Cổng thành Tương Ninh có một tiệm cháo bột, ở ngay ven đường, người vào thành ra thành nếu khát thì uống một bát lớn như vậy, rất mát mẻ, thoải mái nói không nên lời. Bạch Tiểu Lạc và Dương Dao Dã ngồi ở trong tiệm cháo bột, ngẩn người nhìn bát cháo trước mặt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương