Mùa đông ở trấn Phù Vân tuy không lạnh, nhưng có lạnh hay không từ trước đến nay đều và không có liên quan gì đến lẩu cả, nơi nóng như Tây Thục đạo, còn không phải ngày ngày ăn lẩu cũng không chán sao.

Lẩu của khách điếm Hoan Bằng nóng hổi, Thẩm Lãnh và Trà gia cùng với đám người Hắc Nhãn hỗ trợ, chuẩn bị chừng gần nửa ngày mới chuẩn bị đủ nguyên liệu đồ ăn cho nhiều người như vậy ăn, bàn trong khách điếm đều được ghép lại, ngồi chật kín trong đại sảnh.

Dựa theo quan viên phẩm cấp địa vị cao thấp, ở đây tất nhiên Thẩm Lãnh là nhất, quan to tòng tam phẩm cũng không phải là tùy tiện có thể gặp được, nhưng mà Thẩm Lãnh khiêm tốn kính lão như vậy, tất nhiên sẽ không ngồi ở chủ vị, huống hồ này cũng không phải cuộc tụ hội mang tính chất quan phương gì, cũng sẽ không có nhiều quy củ như vậy.

Thu Thực đạo nhân ngồi ở chủ vị, bên trái là Thẩm tiên sinh, bên phải là Thẩm Lãnh.

Nhị Bản đạo nhân ngồi cạnh Thẩm tiên sinh, mông lệch sang một bên, từ lúc nãy gã móc roi từ trong cổ tay áo ra là gã biết mình nhất định không có kết cục tốt gì, đến bây giờ gã cũng không quên được trước đây thủ đoạn của sư bá đáng sợ cỡ nào, trời biết vừa rồi gã đã hồ đồ gì mà lại tìm đường chết như vậy.