Lúc đi đường Thẩm tiên sinh càng lúc càng không bình thường, lúc thì nói có phải y phục của mình hơi bẩn quá không, lúc thì nói nên tìm một chỗ tắm rửa cạo râu trước, lúc lại nói mình đói rồi, muốn tìm một tửu lâu ăn cơm. Căng thẳng, giống như học sinh đến cổng trường thi rồi đột nhiên lại không dám vào, không ngừng tìm cớ muốn trốn học. “Ta có một đệ đệ.” Thẩm tiên sinh đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Lãnh và Thẩm Trà Nhan: “Nếu như… nếu như đệ ấy cơ chỗ nào thất lễ, các ngươi đừng trách.” Trà gia tò mò: “Sư thúc rất khó tiếp xúc sao?” Dường như xưng hô sư thúc không đúng lắm, nhưng mà lại không tìm được từ nào khác thích hợp, ngẫm nghĩ xem gọi nhị thúc cũng được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương