Thẩm Thắng Tam là một người buôn bán, tuy rằng người buôn bán thường xuyên nói mình hành tẩu giang hồ, nhưng trên thực tế người buôn bán không muốn trêu chọc thị phi giang hồ còn hơn cả không muốn trêu chọc thị phi quan trường. Quan trường Đại Ninh trên đại thể đều thanh minh, không có quá nhiều chuyện đáng lo, quá nhiều người đáng lo, mà giang hồ thì khác. Cho nên sau khi nhận được tin tức Thẩm Thắng Tam liền nảy sinh một dự cảm bất tường, cảm giác cuộc đời tươi đẹp của mình có thể sẽ chấm dứt từ đây. Trấn Phù Vân là một trấn nhỏ, không phải lần đầu tiên ông ta đến, năm nay đã đến một lần, đương nhiên ông ta chính là phú thương thần thần bí bí mà bách tính trấn Phù Vân nói, chỉ là việc làm ăn nhỏ kiểu này với ông ta mà nói đến đây xem một lần là được, đám thủ hạ tự sẽ xử lý tốt. Với tài phú của Thẩm gia, thuê một ngàn tám trăm mẫu đất đương nhiên không tính là làm ăn lớn gì. “Trấn Phù Vân cách Tương Ninh hai trăm dặm, cách huyện Cổ Thành trăm dặm, thôn trấn sát gần đây cũng cách ba mươi dặm.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương