Nhị Bản đạo nhân đã 27 – 28 tuổi vẫn đơn thuần như một đứa trẻ, bởi vì gã có một sư phụ tốt, Thanh Quả đạo nhân béo béo tròn tròn, bắt đầu từ lúc gã bốn tuổi đã dạy dỗ gã, sợ làm cho gã lây dính một chút khí giang hồ.

“Sư phụ à.” Nhị Bản đạo nhân hỏi: “Tại sao lúc trước lại lấy pháp danh này cho con?”

“Con đã hỏi câu hỏi nhàm chán này sáu bảy trăm lần rồi.”

“Nhưng người cũng chưa từng trả lời con.”

“Chờ sau này gặp sư bá con rồi, con hỏi huynh ấy.”