Trong khắp đại viện Bạch phủ đều tĩnh lặng, trong viện trống trải chỉ để mười mấy cái đầu người, cho dù là Bạch Quy Sinh to gan hơn nữa cũng không dám để những cái đầu người này ở cửa lớn.

“Tiểu gia.”

Bạch Quy Sinh liếc nhìn sắc mặt Dương Tâm Niệm, cúi đầu dùng thái độ rất khiêm tốn nói: “Mặc dù tiểu gia đã giết sạch tai mắt ở bên ngoài rồi, nhưng mà... Trên dưới Bạch phủ ta phải làm sao? Đó là người của phủ Đình Úy, Hàn Hoán Chi bao che khuyết điểm cỡ nào chắc hẳn tiểu gia cũng có nghe nói, cho dù là hắn không bao che khuyết điểm, người của phủ Đình Úy chết ở bên ngoài cửa nhà ta, phủ Đình Úy cũng không thể không tra việc này, ta không có cách nào ăn nói.”

“Ngươi đang trách ta?”

Dương Tâm Niệm liếc mắt nhìn Bạch Quy Sinh một cái, nghịch món đồ trang trí bằng ngọc như ý mà Bạch Quy Sinh thích nhất.