Giang hồ rất lớn, chỉ giang hồ trong thành Trường An đã có thể sáng nắng chiều mưa, cũng có thể gây sóng to gió lớn. Nhưng lớn và không lớn, luôn là nói tương đối, giang hồ thành Trường An lớn hơn nữa cũng không lớn hơn một kiếm Sở Kiếm Liên. Giang hồ rất nhỏ, ân ân oán oán trong thành Trường An quy kết lại đều là xoay quanh một người, dường như sớm đã chú định, tựa như cũng là số mệnh, mà người này đương nhiên không phải Thẩm Lãnh, là đương kim hoàng đế bệ hạ, hai mươi năm mưa gió, hai mươi năm ân thù. Năm đó khi bệ hạ vào thành Trường An người có thể dùng bên cạnh chỉ có những gia thần trong phủ Lưu Vương kia, may mà những người này ai nấy cũng đều lợi hại, cũng không thể không lợi hại, nếu có một người không thể đảm đương nhiệm vụ ở vị trí nhất định phải làm, giang sơn của bệ hạ không thể vững vàng. Sau khi bệ hạ thành bệ hạ thì bọn họ mới gọi là gia thần, lúc bệ hạ không phải là bệ hạ, gọi bọn họ là người nhà. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương