Phía nam thành. Cửa tiểu viện bị đóng lại, Bạch Tiểu Lạc vẻ mặt lạnh tanh, ôm Dương Dao Dã vào phòng. Sau gáy Dương Dao Dã có một vết máu, da thịt đã mở ra, máu chảy ròng ròng, mà trên bụng dưới của Bạch Tiểu Lạc cũng có một vết thương, một đao đó chung quy cũng không chỉ là cắt rách y phục của y, vết thương dù gì cũng đã buộc lại một chút, nhưng giữ được ruột, không tránh được đau. “Tại sao ngươi lại đi trước?” Bạch Tiểu Lạc đặt Dương Dao Dã lên giường, quay đầu lại nhìn về phía Tô Lãnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương