Bạch Tiểu Lạc hiện tại đã không phải là người của ai, bởi vì lúc ở đông cương y bỗng nhiên hiểu thấu một chuyện. Y liều mạng vì hậu tộc, liều mạng vì hoàng hậu, liều mạng vì thái tử, đổi lại được cái gì? Nếu y chỉ ở trong thư viện học tập không có gì đặc biệt, với năng lực của y sau khi rời khỏi thư viện thì sẽ vào tứ cương, không quá năm năm là có thể thăng nhiệm tướng quân, không quá mười năm có thể đến tứ phẩm, ba mươi mấy tuổi đã có thể trở thành tướng quân chiến binh một vệ, hơn bốn mươi tuổi đã có thể là đại tướng quân một phương. Có ai sẽ nghi ngờ sao? Nhưng bây giờ thì sao, y đã mất đi tất cả, ngay cả chính y cũng đã thành đứa con bị vứt bỏ của hậu tộc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương