Ngu Bạch Phát lặng lẽ đi theo Hắc Nhãn, ông ta hiểu tính cách của Hắc Nhãn, biết Hắc Nhãn tất nhiên sẽ đi theo dõi cu li, mà nếu như Hắc Nhãn bại lộ, người của Lưu Lãng Đao tất nhiên sẽ giết gã. Chỉ là ông ta có chút áy náy, mình vẫn không đủ nhanh, nếu nhanh hơn chút nữa, giết gã đầu trọc kia sau đó lại giết lão già áo da dê, Hắc Nhãn cũng sẽ không bị thương.

Lão già áo da dê quả thật là người của Lưu Lãng Đao.

“Mười lăm năm trước.”

Diệp Lưu Vân liếc mắt nhìn Ngu Bạch Phát một cái, trong ánh mắt có vẻ hơi áy náy.

“Khi đó Lưu Vân Hội đã có Hắc Bạch Song Sát.” Ông ta chỉ chỉ vào mình: “Hắc là ta, Hắc Thủ Lưu Vân Hội, còn hắn là Bạch Phát.”