Nhị Bản đạo nhân liếc nhìn sư phụ Thanh Quả đạo nhân, hạ giọng nói: “Sư phụ, sư phụ, người nói nếu lỡ như sư bá thật sự đến, chuyện đầu tiên nghe nói chính là chúng ta đã lừa hơn ngàn lượng bạc của đệ đệ ông ấy, liệu có trách chúng ta không?”

Thanh Quả đạo nhân rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó nhìn về phía Nhị Bản đạo nhân trịnh trọng nói: “Con cũng đã nhắc nhở ta, để cho sư huynh biết quả thật không tốt lắm, cho nên con phải giấu kỹ ngân phiếu, nếu không huynh ấy sẽ nói gặp một lần chia một nửa.”

Nhị Bản đạo nhân gật đầu: “Con chính là nghĩ như vậy.”

Gã nhìn về phía lão đạo nhân: “Sư gia gia, nếu như gặp sư bá, người muốn nói gì với ông ấy?”

“Nói gì?” Lão đạo nhân miệng đã hơi lõm vào trong vì đã rụng gần hết răng cũng nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không biết, với tên khốn kiếp kia, không có gì để nói.”