Tu Di Ngạn hỏi Lý Nhàn, hai bên đều là lương tâm, xử trí như thế nào? Lý Nhàn ngẫm nghĩ rồi trả lời, nếu bản thân ngươi không có đáp án, hà tất phải tìm đáp án? Hai lạng lạc ngũ vị hiển nhiên không đủ cho hai người nhắm rượu, huống hồ trong nhà cũng không nhiều rượu, vì thế Tu Di Ngạn kéo Lý Nhàn đi tìm tửu quán. Trong huyện thành nhỏ tên là Vĩnh Nhàn này ngay cả tửu quán cũng có mấy quán, rượu cũng không phải là rượu ngon gì, nhưng may là có rất nhiều lạc. Rượu là thứ đơn giản, mùi vị rượu cũng là thứ đơn giản, không có phức tạp cho lắm, người có thể phẩm ra các loại hương vị thì cảnh giới tinh thần đều rất cao, cho nên đồ nhắm đương nhiên cũng nên đơn giản một chút, đầy một bàn gà vịt cá bò, cái đó nên ăn với cơm chứ không phải để nhắm rượu. Đạo lý cũng là đạo lý rất đơn giản, giống như Lý Nhàn nói, nếu Tu Di Ngạn bản thân không hiểu đạo lý này thì sẽ không tới tìm ông ta, tuy rằng ông ta cũng không phải cao nhân đắc đạo gì, chỉ là bởi vì một quyển Giang Hồ Đệ Nhất Nhàn Thư mà tổ tiên ông ta viết lúc rảnh rỗi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương