Thịt sói thật sự không ngon, hơi quá khô, trên người Tu Di Ngạn cũng không mang dầu muối tương dấm cho nên thịt cứ nướng lên như vậy lại càng khó ăn, nhưng mà y vừa chửi rượu khó uống thịt khó ăn, vừa vui thích.

Bỗng dưng.

Sau đó có thể là bản thân y cũng phát hiện không ổn, vì thế ngồi khoanh chân trong sơn cốc ngẩn người nhìn chỗ thịt sói ăn còn thừa, nghĩ mình làm sao vậy? Tại sao lại hưng phấn, tại sao lại vui thích.

Sau đó y đã nhận được đáp án mà bản thân y không muốn thừa nhận, tuy rằng y có thể tìm một trăm lý do để phủ định đáp án này, nhưng mà y lại không thể lừa dối mình, xét đến cùng, y cảm thấy vui vẻ là bởi vì đã giết người muốn giết Thẩm Lãnh, hắn cảm thấy điều này không nên.

Cho nên Tu Di Ngạn nghĩ lại một hồi lâu, vốn phải nghĩ lại thái độ nghề nghiệp một sát thủ của mình, nhưng sau đó không biết sao lại nghĩ thành bản thân đến nửa cuộc đời trước vô vi tầm thường của mình.