Thẩm Lãnh bị thương không phải lần đầu tiên, cũng sẽ không là lần cuối cùng, cũng may thuốc trị thương hắn mang theo trên người đều là Thẩm tiên sinh tự tay bào chế. Qua nhiều năm như vậy từ đầu đến cuối đều chưa từng dừng lại, chưa từng đứt đoạn, Thẩm tiên sinh vẫn luôn chế dược, mà mỗi lần Thẩm Lãnh trở về đều sẽ gói mang đi. Nhớ lại hồi nhỏ, để hù dọa phu xe kia, cũng để hù dọa hắn và Trà gia mà Thẩm tiên sinh cố ý cắt ngón tay, sau đó lại nối lại, thuốc trị thương đó thần hiệu cỡ nào?

Nghĩ đến khi đó lại cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn, đứng tấn trên xe ngựa đang đi bị phu xe nói là vật trang trí.

Khóe miệng Thẩm Lãnh hơi cong lên, chậm rãi thở mạnh một hơi thật dài.

Đại tướng quân đi rồi, nhưng bắc cương vẫn là bắc cương, Đại Ninh vẫn là Đại Ninh.

Thẩm tiên sinh nói, thù không để qua đêm là chân trượng phu, thù nhỏ đã báo, tướng quân Hắc Vũ Triết Biệt giết chết đại tướng quân Thiết Lưu Lê và Quả Bố Nhĩ Thiếp hạ thuốc đại tướng quân đều đã bị hắn chặt đầu, cho nên mấy ngày qua bên ngoài quân dịch trạm người muốn gặp hắn nối liền không dứt, tuy nhiên đều bị khéo léo khuyên trở về, không phải Thẩm Lãnh kiêu căng, mà là nhắc đến lại toàn là bi thương, Thẩm Lãnh không muốn.