Trà gia cầm một bó rau cần còn chưa nhặt xong, nghe thấy lão viện trưởng che mặt nói hay là về nhà ăn, Trà gia chỉ hừ một tiếng bằng giọng mũi, lão viện trưởng lập tức liền kinh sợ: “Ăn ở đây, ăn ở đây...”

Từ sau lần trước thật sự có thích khách muốn giết lão viện trưởng, cách hơn mười mét, Phá Giáp kiếm bay ra ngoài, cung trong tay thích khách kia còn chưa kéo căng đã bị Phá Giáp đâm xuyên qua ngực, sau khi lão viện trưởng tận mắt nhìn thấy liền có thêm chút ý sợ hãi đối với Trà gia.

Đương nhiên cái này không tính là gì, điều chính yếu nhất là lúc trước gió to thổi đổ mấy cái cây ven đường trong thành Trường An, vừa khéo lại chặn đường xe ngựa của lão viện trưởng lên triều, xa phu nói đây chính là điềm không may, khuyên lão viện trưởng về nhà. Lão viện trưởng còn chưa nói nói, Trà gia đã nói một tiếng cái rắm, từ trên xe ngựa đi xuống, một cước đạp cái cây chắn ngang trên đường vào ven đường.

Lão viện trưởng ngồi ở trong xe ngựa nhìn thấy cái cây kia đập xuống ven đường, tim cũng giật thót một cái.

Cũng đừng nói, hôm đó trên đường thật sự phát sinh chút chuyện ngoài ý muốn, có thích khách lấy đao chém ngựa, ngựa chấn kinh lao ra xông thẳng đến xe ngựa của lão viện trưởng, lúc mắt thấy sắp đụng đổ xe ngựa lăn, hắc ngao từ một bên nhảy ra, một cú tát ấn tuấn mã xuống.