Thủ hạ của Hồng Thập Nhất Nương chỉ có trên dưới một trăm người, nàng ta cố chấp yêu cầu bất kể già trẻ đều giữ lại, nếu tòng quân thiếu một người cũng không được, hoặc là mọi người cùng đi hoặc là cùng ở lại. Thẩm Lãnh coi trọng nàng ta tài cán vì thế giữ lại, chỉ là tạm thời chưa sắp xếp vào đội ngũ thủy sư chính thức, dù sao những hải tặc này tuy rằng võ nghệ cá nhân không tầm thường, nhưng tính kỷ luật và huấn luyện đều kém quá xa. Thẩm Lãnh cho Đỗ Uy Danh tạm thời huấn luyện bọn họ, đội ngũ thủy sư cũng đang làm công tác chuẩn bị cuối cùng để đi bắc cương, từ Điệu quốc vận chuyển tới lượng lớn vật tư, nếu không vận quá đi, lương thực bảo quản tốt đến mấy cũng khó tránh khỏi sẽ nảy mầm hoặc là mốc meo. Hoàng đế ở hành cung triệu kiến Thẩm Lãnh, đây cũng là lần gặp mặt cuối cùng ở đông cương trước khi Thẩm Lãnh đi. “Chuyện của Mạnh Trường An, khanh cũng không cần lo lắng quá nhiều.” Hoàng đế liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh: “Trẫm đã điều Diêm Khai Tùng về, chắc hẳn khanh biết dụng ý của trẫm.” Tất nhiên Thẩm Lãnh biết. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương