Thẩm Lãnh không biết nên mở miệng như thế nào, ngoại trừ Trà gia ra hắn cũng chưa từng có ý muốn níu kéo một cô nương nào.

Lần này hơi khác một chút, tầm nhìn, võ nghệ, sự hiểu biết về biển của Hồng Thập Nhất Nương, cùng với đấu pháp lãnh đạo hải tặc xuất quỷ nhập thần của nàng ta đều khiến Thẩm Lãnh cảm thấy giữ nàng ta lại mới là chính xác. Tuy rằng một nữ nhân ở trong quân có nhiều bất tiện, nhưng bỏ lỡ một nhân tài như vậy hắn cũng cảm thấy đáng tiếc.

Từ trong hành cung đi ra, Thẩm Lãnh tiến cử mưu sĩ Đậu Hoài Nam của mình cho hoàng đế, cũng coi như là lại hoàn thành một tâm sự.

Đậu Hoài Nam không thích hợp làm việc ở trong thủy sư, mặc dù ông ta đang cố gắng thích ứng, nhưng ở trong quân tài năng của ông ta thi triển ra cũng chỉ được một hai phần mười mà thôi, nếu có thể vào triều đình, tốt nhất là có thể vào Nội các, đối với Đậu Hoài Nam mà nói mới là sân khấu lớn nhất, chỉ là ông ta lý lịch quá nông, ngay cả có Thẩm Lãnh tiến cử thì hoàng đế cũng không thể lập tức triệu ông ta vào Nội các, cho dù là quần phụ bình thường nhất trong Nội các, lý lịch của ông ta cũng kém khá nhiều.

Nhưng Thẩm Lãnh làm cho hoàng đế nhớ cái tên Đậu Hoài Nam này, vậy là đủ.