Thẩm Lãnh vốn suất lĩnh thủy sư đã quay về phía nam, nhận được tin tức bắc cương đại tướng quân Thiết Lưu Lê chiến tử ở Xích Thủy, một khắc khi nhìn thấy quân báo, Thẩm Lãnh đứng ở sàn chiến thuyền trầm mặc rất lâu.

Trong quân Đại Ninh, người cao nhất là đại tướng quân.

Một đại tướng quân trấn thủ bắc cương Đại Ninh hai mươi năm, tung hoành sa trường, làm cho bắc cương Hắc Vũ nghe tin đã sợ mất mật, lại chết không minh bạch như vậy?

Trên quân báo chỉ viết đại tướng quân trung phục thân vong, không có nói rõ ràng từ đầu đến cuối, nghĩ chắc còn đang điều tra, còn chưa định luận, chỉ là cái chết của đại tướng quân nhất định phải mau chóng thông báo với triều đình, cho nên trên báo quân gấp này tổng cộng cũng không có bao nhiêu chữ.

“Đỗ Uy Danh, mang người của ngươi đi Bạch Sơn Quan.” Thẩm Lãnh quay đầu lại: “Nếu Mạnh Trường An biết tin, tất sẽ về bắc cương, nhưng hắn trấn thủ Bạch Sơn Quan nếu tự ý rời khỏi vị trí chính là tội chết, đứng trước quốc pháp quân luật không dung tư tình, các ngươi đi ngăn hắn, mặc kệ dùng biện pháp gì cũng phải ngăn hắn, nói với hắn là ta sẽ giúp hắn tìm ra hung thủ giết đại tướng quân, ta sẽ thay hắn báo thù, nói rõ ràng với hắn, bệ hạ hứa cho ta nghỉ phép nửa năm, ta không tính tự ý vị trí công tác, nhưng hắn thì không được.”