Tướng quân chiến binh Hoàng Nhiên của Ất Tử doanh đích thân đến. Hoàng Nhiên ngồi trên lưng ngựa nheo mắt nhìn huyện lệnh kia, ngón tay gõ roi ngựa của ông ta có tiết tấu, huyện lệnh và huyện thừa có nói gì cũng không ngờ ngay cả tướng quân chiến binh cũng đến, vội vàng đi qua hành lễ. “Tướng quân, đây chỉ là một chuyện nhỏ, hà tất phiền ngài cũng đích thân đến.” “Chuyện nhỏ?” Hoàng Nhiên ngồi thẳng người trên lưng ngựa, hàn ý trên khóe miệng càng ngày càng rõ: “Hóa ra theo huyện lệnh đại nhân thấy, đây đều là chuyện nhỏ?” Huyện lệnh tự biết mình đã nói sai, vội vàng cúi đầu nói: “Hạ quan nói không đúng vẫn mong tướng quân thứ tội, hạ quan sẽ xử lý tốt chuyện này, xin tướng quân yên tâm, người vi phạm luật pháp Đại Ninh, hạ quan tuyệt không dung thứ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương