Hai ngày sau Đại Phóng Chu nói bệ hạ thân thể hơi không khoẻ, không gặp triều thần, cộng thêm đô ngự sử Ngự Sử Đài Lại Thành đứng ở bên ngoài ngự liễn không ngừng khóc lóc kêu la nói bệ hạ dùng người vô độ là hôn quân, vốn còn có triều thần khác cảm thấy Thẩm Lãnh thăng chức quá nhanh định đến lý luận với bệ hạ, kết quả là ngại đi qua, một mình Lại Thành đã mắng hết những người nên mắng, nói hết những lời nên nói, bọn họ cảm thấy mình nói cái gì nữa cũng là dư thừa, với lại bọn họ cũng không dám mắng như vậy.

Lại Thành thật sự có thể gào hét, thị vệ cũng đuổi không đi, quỳ gối ở đó tiếng gào thét cũng làm các triều thần giật mình, đó là một kiểu tê tâm liệt phế bệ hạ tên hôn quân này nếu ngươi không nghe ta khuyên thì Đại Ninh sẽ diệt quốc.

Đến buổi tối, cuối cùng Lại Thành cũng được bệ hạ triệu kiến vào ngự liễn, sau khi lên xe liền đặt mông ngồi xuống bất động: “Mệt chết thần rồi, một rương lá trà thật không phải dễ kiếm.”

Hoàng đế trừng mắt nhìn ông ta một cái: “Khanh thật tự đại.”

Lại Thành thở dài: “Lúc đầu khi bệ hạ bảo thần đến Ngự sử đài đã nói, không phải tùy tiện người nào cũng có thể làm tốt việc này, thần cũng không tin, cảm thấy với tài của thần, làm một đô ngự sử thực sự lãng phí, khi đó thần cảm thấy mình có thể vào Nội các kiêm trị thiên hạ.”