Thẩm Lãnh ngồi xổm ở cầu tàu gặm một cái đùi gà, rất lâu rồi chưa ăn một bữa cơm thoải mái, vật tư dự trữ trong cảng thuyền này cũng sung túc, đủ tiếp tế cho các huynh đệ, chỉ là cách làm thức ăn của người Cầu Lập thực sự không được người ta ưa thích, mùi vị của đùi gà rất lạ. “Bao nhiêu người Cầu Lập chạy thoát?” Thẩm Lãnh vừa chán chường gặm đùi gà vừa hỏi. Vương Căn Đống ngồi xổm bên cạnh nốc một ngụm rượu: “Có chừng ba phần.” Ông ta chậm rãi ngồi xuống, phun một ngụm rượu lên vết thương trên cánh tay trái của mình, sau đó cau mày: “Dựa theo lời dặn của tướng quân, cố ý ép những người Cầu Lập kia bỏ chạy hướng đông bắc, có thể thành công hay không, phải xem ý trời thôi.” Thẩm Lãnh: “Đúng thế, phải xem ý trời.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương