Có những vụ án quỷ dị vô tung vô tích, tra không thể tra, người của phủ Đình Úy rất ngán vụ án như vậy nhưng không lo lắng, trên thế giới này không có chuyện tuyệt đối một chút dấu vết cũng không có, chỉ cần đã xảy ra thì nhất định có thể tìm được cái gì đó, thật ra càng che giấu tinh xảo cẩn thận càng không cần rất sốt ruột, bởi vì có một chi tiết thất bại, vụ án kiểu này cũng sẽ bị phá. Điều phủ Đình Úy ngán chính là, chỗ nào cũng có manh mối nhưng không tìm thấy người. Lúc này ở huyện Phúc Điền, Hàn Hoán Chi chính là gặp phải vấn đề như vậy, những người đó không phải là không thể tìm ra tung tích, thi thoảng sẽ lộ ra sơ hở, nhưng mà sơ hở này rõ ràng đến mức liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra như vậy là cố ý lộ ra cho ông ta thấy, cho nên đương nhiên không bắt được người. “Muốn giữ chân ta.” Hàn Hoán Chi nhìn về phía Diệp Khai Thái ngồi ở bên cạnh mình: “Cho nên không phải là hắn muốn giết ta.” “Thẩm Lãnh?” Diệp Khai Thái hỏi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương