Trong cung Vị Ương có một nơi rất đặc biệt, nằm ở trong góc ngoài cùng phía tây, cách Hoán Y Phường không quá xa, là một độc viện chiếm diện tích khoảng chừng hai mẫu ruộng, nơi này chính là chỗ ở của quốc sư Đại Ninh chân nhân núi Long Hổ thi thoảng đến Trường An, tên là Phụng Ninh Quán. Tính tất cả các đạo quán trong khắp Đại Ninh, chỉ có tên của đạo quán này có một chữ Ninh.
Nơi vốn yên tĩnh vắng vẻ, mười mấy hai mươi năm trước gần như đều không có ai từng ở, tuy rằng mỗi ngày đều có người quét dọn nhưng mọi người trong cung đã quen sự vắng vẻ nơi đây, bỗng chốc có một tiểu đạo nhân vào ở, suốt ngày đinh đinh đang đang, một mình gã ở cũng rất náo nhiệt.
Bởi vì mới đến nơi này không quen đường, mắt tiểu đạo nhân không tốt, hôm nay va vào cửa ngày mai ngã chổng vó, trông thật đáng thương.
Vì thế đám hạ nhân trong cung cảm thấy gã không dễ dàng liền nhắc nhở gã nhiều hơn, dần dần tiểu đạo nhân đã quen thuộc nơi này, ra cửa chính đi mấy bước thì quẹo, cây trong viện ở vị trí nào, cái giếng kia tuyệt đối phải né tránh, suy nghĩ nhiều về những việc này, tiểu đạo nhân liền cảm thấy mình thật là bỏ đi.
Lúc gã đọc sách gần như phải gí sách sát vào mắt để đọc, cho đến một ngày, người của Khâm Thiên Giám đưa tới một món đồ, không lớn, như là một cái quạt tròn nhỏ số 1, nhưng mặt quạt lại trong suốt, người đưa đồ của Khâm Thiên Giám rất tự hào, nói thứ này gọi là kính minh sát thu hào (1).