Đội thuyền của Thẩm Lãnh chạy nhanh ra khỏi Cầu Lập quốc một lần nữa trở lại biển lớn, dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn ở một hòn đảo phụ cận ngoài bắc cương Cầu Lập. Ngày hôm sau khi trời vừa mới sáng, cũng không biết là trùng hợp hay như thế nào, vừa khéo có một đội thuyền đi qua nơi này, nhìn thấy thủy sư Đại Ninh rất thân thiết vì thế tới gần bắt chuyện, Thẩm Lãnh triệu tập ba trăm người đề phòng, ba trăm người này đều là lão binh vẫn luôn đi theo hắn.

Đội thương thuyền kia dừng lại chưa đến nửa ngày lại xuất phát lần nữa, có lẽ là trên biển rộng mênh mông này không dễ gặp được người Ninh, cho nên nói chuyện rất vui vẻ, bất tri bất giác đã trôi qua lâu như vậy.

Trên chiếc thuyền lớn nhất trong đội ngũ thương thuyền, Lâm Lạc Vũ từ trong khoang thuyền đi ra, đi đến đuôi thuyền nhìn nhìn hải đảo đã dần dần mờ đi, trong ánh mắt có chút thất vọng và tiếc nuối.

Gần trong gang tấc, nhưng ngay cả một câu cũng không thể nói.

Trong khoảng nửa ngày thương thuyền dừng lại ở hải đảo, có chừng hơn trăm thùng đồ cướp từ tay người Cầu Lập được chuyển lên thuyền của Lâm Lạc Vũ, những thứ này nói giá trị xa xỉ cũng không quá.