Vạn Bạch cũng nhìn ra suy nghĩ của hắn, trầm giọng nói:“Ta nghĩ các vị đều rõ tình trạng thân thể của Lạc tam thiếu. Tật bệnh bẩm sinh mang theo từ trong bụng mẹ, muốn hoàn toàn khỏi hẳn là điều không thể. Nội tạng của cậu ấy nhờ bài thuốc trước đây mà bị bào mòn nghiêm trọng mới có thể tạm duy trì vẻ ngoài khỏe mạnh như vậy. Các ngươi có để ý, sắc mặt của Tam thiếu dù tức giận đến mấy cũng không khá hơn chút nào. Nếu không phải trước kia cậu ấy từng dùng nhiều đồ bổ, e là đã không sống được tới bây giờ rồi. Lạc tam thiếu vẫn giữ sắc mặt bình thản, lời của Vạn Bạch dường như chẳng ảnh hưởng gì đến hắn. Trái lại, sắc mặt của Đại thiếu liền trầm xuống thấy rõ. Vạn Bạch quan sát sắc mặt từng người, cuối cùng tập trung ánh mắt lên người Tam thiếu, dặn dò:“Phương thuốc ta kê chỉ là để điều dưỡng ngũ tạng cho ổn định, về sau ngươi không được nóng nảy, giữ tâm thanh tĩnh, vui vẻ thoải mái mới là điều quan trọng. Lạc Tam Xuyên đảo mắt nhìn từng người, chậm rãi nói:“Bấy lâu nay, ta cũng chỉ thực sự nổi giận với các ngươi mà thôi. Vạn Bạch: “… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương