Vạn Sĩ Yến giả vờ như không thấy ánh mắt oán trách của nàng, mặt không biểu cảm hỏi hai tên ăn mày đang ôm bánh bao:“Có chuyện muốn hỏi các ngươi một chút. Hắn nói xong liền quay sang mỉm cười nhìn Thẩm Ngân Thu:“Phu nhân muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi. Hai tên ăn mày nhìn chằm chằm mấy chiếc màn thầu trong lòng, nuốt nước miếng. Rất muốn ăn, nhưng còn muốn sống hơn. Ánh mắt của nam nhân kia khiến người ta sợ hãi, quanh cổ tựa như có từng luồng khí lạnh lượn lờ. Bọn họ cố nhịn cơn đói cồn cào, lắp ba lắp bắp nói:“Nhị, nhị vị quý nhân, tiểu nhân thật sự không biết gì cả… cái, cái màn thầu này… Thẩm Ngân Thu vốn định dùng bánh bao dụ lời, ai dè lại bị Vạn Sĩ Yến ném thẳng vào người bọn họ, giờ lấy lại thì cũng không tiện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương