Thẩm Ngân Thu thật sự muốn biết kết quả bắt mạch của Lạc Tam Xuyên.Nàng quan sát nét mặt như đang suy nghĩ của Vạn Bạch, rồi lại nhìn nụ cười vẫn tươi của Lạc Tam Xuyên — không đoán nổi. Trước khi Vạn Bạch kịp mở miệng, tiểu nhị đứng cạnh Lạc Tam Xuyên xen ngang:“Tam thiếu gia, Cường bá nói bàn này có khách quý cần món ăn vặt, không biết muốn dùng món gì ạ? Thẩm Ngân Thu lập tức đưa mắt đánh giá tiểu nhị kia.Tại sao hắn lại phản cảm chuyện Tam thiếu gia được bắt mạch như thế? Chẳng lẽ Lạc Tam Xuyên không biết rõ tình trạng cơ thể mình, luôn bị người khác giấu giếm? Không đúng — ngay cả Mạc Thiếu Công cũng biết, còn giấu được gì nữa? Lạc Tam Xuyên cũng không trách tiểu nhị đã chen ngang cuộc nói chuyện giữa hắn và Vạn Bạch.Dù gì kết quả thế nào, chỉ cần nhìn biểu cảm của người chẩn mạch là hiểu rồi. Hắn quay sang nhìn Thẩm Ngân Thu — lúc ở nha môn, người nói muốn ăn đồ vặt chẳng phải nàng sao? Nhưng lại phát hiện nàng đang nhìn chằm chằm tiểu nhị sau lưng mình, hắn cũng tò mò quay đầu lại nhìn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương