Lục Du nhìn anh, chậm rãi nói:“Chúng ta đã nói rõ ràng rồi!” Diệp Bạch chậm rãi hơn:“Ý em là, chúng ta cứ mập mờ thế này mà sống chung trái phép sao?” Lục Du không đồng tình! Cái gì mà sống chung trái phép, nói nghe khó nghe quá! Diệp Bạch lúc này mới buông tha cô, anh tựa vào ghế sofa, nhắm mắt dưỡng thần:“Nếu đã mua nhà, thì cũng để anh mua. Đâu có chuyện để phụ nữ bỏ tiền ra… Chẳng phải em nói không muốn bao nuôi đàn ông à?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương