Hách Minh Châu xúc động. Bà luôn nghĩ rằng Lục Khiêm quyết định chuyển về B thị chỉ vì con cái, không ngờ còn có một lý do sâu xa như vậy. Nói đến đây, Lục Khiêm dứt khoát nhẹ giọng nói: “Cai rượu là thật! Đỡ để bà lo lắng.” Ông nắm lấy tay vợ. Trong lòng ông cảm khái vô cùng. Thực ra, Minh Châu lấy ông là một cuộc hôn nhân hạ giá, bà vốn không thiếu thứ gì, vậy mà lại chịu lấy một người hơn mình nhiều tuổi… Ông không muốn bà phải cô đơn khi về già, nên nhất định phải giữ gìn sức khỏe. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương