Lục Khiêm lập tức phản bác:“Ba có tửu lượng tốt! Nhiều năm như vậy vẫn khỏe mạnh, lần này chỉ là chút bệnh vặt thôi, không có gì đáng lo. Con nhìn đi, bây giờ ba vẫn ổn mà!” Lục Du không lên tiếng. Lục Khiêm biết cô đang giận, liền hứa thêm mấy lần nữa. Lục Du nói cô sẽ ghi nhớ rồi kể lại cho mẹ nghe… Lục Khiêm mềm lòng, xoa nhẹ mái tóc cô:“Ba không sao đâu!” Đang trò chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương