Diệp Bạch khẽ co ngón tay, giọng trầm thấp:“Lục Du, chúng ta chưa đến mức đó… Anh vừa mới trở về.” Lục Du ngắt lời anh. Ban nãy, cô luôn giữ bình tĩnh, luôn tỏ ra có chừng mực. Nhưng giờ đây, cô không thể nhịn được nữa. Cô nhìn anh, giọng nói run rẩy:“Anh cũng biết là anh vừa trở về sao?””Diệp Bạch, anh có biết hai năm qua em đã sống như thế nào không?””Anh có biết em đã nhớ anh đến mức nào không?” “Người phụ nữ nào có thể chấp nhận được rằng…Vừa gặp lại chồng mình, liền phát hiện anh ta đang sống chung với một cô gái trẻ.Đi làm cùng nhau, tan làm cùng nhau, còn là một đôi nam nữ độc thân.Cô ta còn đến tìm em, nói rằng em hãy buông tay để tác thành cho hai người các người!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương